Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu nói với các môn đệ Người rằng: “Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi như vậy?” Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.” (Mát-thêu 9:10-13)
Đoạn Tin Mừng này kể lại việc Chúa Giêsu đến nhà Mát-thêu để dùng bữa sau khi Ngài kêu gọi ông. Mát-thêu bấy giờ bị coi là một “tội nhân”, một người bán nước cầu vinh, một người dân ngoại theo cái nhìn của người Do Thái. Nghề thu thuế đi kèm với sự cướp bóc vì người ta phải lấy nhiều hơn để được lời, càng nhiều thì các tốt… Mát-thêu là một người đau ốm cần đến vị Thầy Thuốc nhân từ. Ông cần đến lòng thương xót của Thầy Chí Thánh. Chúa Giêsu nhìn không chỉ nhìn thấy con người Mát-thêu là một người thu thuế nhưng Ngài còn nhìn thấy một cõi lòng khao khát được xót thương, được chấp nhận từ chính anh em và cộng đoàn. Mỗi ngày ngồi bên bàn thu thuế, ông chỉ nhìn thấy những ánh mắt căm hận, ghen ghét. Ông chỉ nghe những lời nguyền rủa và đàm tiếu. Ông khát khao được người ta tha thứ và đón nhận mình trong cộng đồng. Ông chỉ làm nghề để kiếm miếng ăn; ông có tội gì! Mát-thêu chìm ngập trong sự tủi nhục, rủa xả và bỏ rơi. Nhưng lòng khao khát sự xót thương và sự chữa lành tâm linh của ông đã đụng chạm vào trái tim Thầy Chí Thánh. Ánh mắt của Chúa Giêsu đã nhìn thẳng vào trái tim của ông. Ngài không ghét hận. Ngài không độc đoán xả rủa, nhưng Ngài kêu gọi ông, “Hãy theo Ta!” Lời mời gọi như đốt lên nơi ông một ánh sáng kỳ diệu của lòng thương xót. Ông trỗi dậy, bỏ đi cài bàn kiếm sống của mình bước theo Chúa Giêsu. Không những thế ông còn mời gọi những người bạn đồng liêu và những kẻ ngao du với mình về nhà cùng dùng bữa với Chúa Giêsu. Ông đã mở cách cửa lòng mình và cánh cửa nhà mình để Chúa Giêsu vào dùng bữa với mình. Con người tội lỗi của ông được bao phủ bởi tình yêu và lòng thương xót của Chúa Giêsu. Có lẽ đây là lần đầu tiên ông được một Thầy Rabbi đối xử như một con người thực sự. Có lẽ đây là lần đầu tiên ông được nhìn thấy nguồn ánh sáng yêu thương của Thiên Chúa, nguồn ánh sáng đem lại sự chữa lành linh hồn và tâm linh của ông. Không chỉ có ông và nhiều người cùng với ông đón nhận dòng chảy thương xót từ Chúa Giêsu để rồi cuộc đời của mỗi người được thay đổi. Vị Thầy Thuốc vĩ đại nhất đang chữa lành linh hồn và tâm linh con người bằng chính Lời Chúa, Lời yêu thương và tha thứ. Không còn nghi ngờ gì nữa Chúa Giêsu và mọi người đang có những giây phút bình an và vui mừng, những giây phút cửa trời mở ra để lòng thương xót của Thiên Chúa được bày tỏ. Ai lấy đều cảm nhận với dòng nước mắt tuôn trào khi Thần Khí Tình yêu đụng chạm.
Nhưng đáng tiếc bữa tiệc bị một đám người được coi là “thánh thiện” phá đám. Những “tên cảnh sát” Đền thờ! Những kẻ đó được gọi là “Pharisêu”, là những kẻ thông thạo lều luật, tuân giữ lề luật từng chữ… Họ đi lại trên đường phố, tham gia những buổi họp ở công đường, hội đường, và ở trong đền thờ. Họ có mặt khắp nơi trong xã hội và được coi là những người thánh thiện và có ăn học. Vì vậy, họ luôn chạm trán với Chúa Giêsu mỗi khi Ngài xuất hiện giữa công chúng. Họ soi mói Chúa Giêsu từng ly từng tí. Họ dùng lề luật để bắt bẻ và thử thách Chúa Giêsu. Khi thấy Chúa Giêsu ngồi ăn với những người thu thế và phường tội lỗi tại nhà ông Mát-thêu, máu họ sôi sùng sục, vì hành động này của Chúa Giêsu trái với lề luật và những gì một thầy Rabbi không được phép phạm. Cho nên, họ mỉa mai Chúa Giêsu và nói bóng nói gió với các môn đệ của Chúa, “Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi như vậy?” Họ đang tìm cách gieo vào trong lòng các môn đệ sự nghi ngờ và đố kỵ mà họ đang mang trong trái tim của mình. Họ hoàn toàn không có lòng thương xót của Thiên Chúa trong trái tim. Cho dù có hiểu biết và tuân giữ lề luật đến đâu nhưng trái tim họ không có được điều Thiên Chúa muốn. Đó là lòng thương xót và sự tha thứ vì lề luật được làm ra để cho con người. Đáng tiếc thay!
Chính vì thái độ giả hình này, mà những người Pharisêu đã bị Chúa Giêsu đuổi đi thẳng thừng, bị đuổi ra khỏi nơi Ngài đang dùng bữa với các người thu thuế và tội lỗi. Họ bị Chúa Giêsu đuổi đi để học lại bài học từ chính Kinh Thánh và lề luật các ông đang dạy dỗ trong các hội đường và trong đền thờ. Câu nói mà Chúa Giêsu trích dẫn từ sách Hô-sê, “Vì Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ, thích được các ngươi nhận biết hơn là được của lễ toàn thiêu.” (Hs 6:6) Bài học này họ quá quen thuộc nhưng lại không thực hành nó. Họ chỉ nhìn vào hy lễ và lề luật. Đó là những thứ đem lại lợi ích cho họ. Họ được đón nhận những lời khen ngợi từ con người nhờ vào những điều đó. Nói cách khác, những gì họ làm chỉ đem lại vinh quang cho chính mình chứ không phải cho Thiên Chúa. Họ chưa bao giờ thực sự hiểu được trái tim và lòng thương xót của Thiên Chúa. Họ chưa bao giờ thực sự đến gần Ngài bằng trái tim. Chủ nghĩa lề luật là một bức tường không có cổng che khuất đi Đấng ban lề luật!
Một bài học xương máu cho chúng ta những người theo Chúa. Chúng ta có thực sự xót thương những người đồng liêu, những anh em, bạn bè để mời họ đi tới bàn tiệc của Lòng Thương Xót với Chúa Giêsu. Chúng ta có mở cánh cửa của lòng mình để cho những người tội lỗi được đón nhận ơn tha thứ và ơn cứu độ không? Phải chăng chúng ta cũng là những Pharisêu của thời đại này? Phải chăng chúng ta nghĩ mình quá thánh thiện không thể tiếp xúc với những người tội lỗi? Phải chúng ta nghĩ rằng nhiều người mang trong mình tà khí này hay tà khí nọ thì không dám đến gần sao? Liệu có nơi nào trên thế gian này mà lòng thương xót của Thiên Chúa lại không chảy tới? Phải chăng tình yêu vô tận của Ngài lại không đến được với con người tội lỗi? Cái bức tường ngăn cản là chính sự giả hình của con người; tự cho mình là tốt lành thánh thiện không cần đến lòng xót thương của ai. Những con người tự cho mình là hơn người khác vì đã đọc hết cuốn Kinh Thánh, đi nhà thờ hàng tuần, ăn chay, cầu nguyện, dâng thuế thập phân cho Chúa… Thậm chí còn giảng dạy và viết lách… Ôi! Chính họ tự rời bỏ bàn ăn của Con Thiên Chúa và cắt đi sự gần gũi với Ngài. Sự giả hình này là bức tường ngăn cản họ đi sâu vào thế giới thiêng liêng. Họ tự cho mình đã đứng ở đỉnh cao của sự hiểu biết và khôn ngoan, đỉnh cao của sự thánh thiện và sẵn sàng chết bất cứ lúc nào vì chắc rằng mình đã được ghi tên và sổ trường sinh. Sự tự cao này là hành động tự huỷ mình và rồi bị rơi xuống cùng Xa-tan. Hành động này ngăn cản dòng chảy của lòng thương xót đến với chính họ và đến với những người xung quanh. Đây là lý do tại sao có nhiều người theo đạo nhưng lại có ít người theo Chúa.
Mỗi người chúng ta luôn phải nhìn nhận mình người đáng thương và cần đến lòng thương xót hải hà của Thiên Chúa. Cho dù đã được tái sinh, nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa luôn luôn phải là khí sống cuồn cuộn trong chúng ta. Điều cần làm là chúng ta phải có lòng xót thương những người xung quanh để cho dòng chảy tình yêu không bị tắc nghẽn. Nếu không làm được gì cho kẻ thù thì ít nhất phải cầu nguyện để ơn cứu độ đến với họ. Chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta lòng xót thương và cái nhìn của Ngài để mỗi ngày lòng chúng ta nóng lên vì ơn cứu độ cho người khác.
Hãy biến trái tim của chúng ta thành “lò luyện lòng thương xót” đem lại sự chữa lành tâm linh cho những người xung quanh, cho những ai chúng ta gặp hàng ngày. Ước gì Thần Khí của Thiên Chúa luôn luôn hiện diện và dẫn dắt mỗi người chúng ta để nguồn ơn cứu độ và lòng thương xót của Thiên Chúa luôn luôn trào ra, để sự sợ hãi của chúng ta biến mất. Chỉ có vậy chúng ta mới có thể phá vỡ những cảnh cửa hoả ngục và giải thoát những người con cái của Thiên Chúa.
Nguyện xin Chúa Thánh Linh gìn giữ và vệ chúng ta là những bình sành dễ vỡ, nhưng khi nó vỡ, nó sẽ tuôn chảy lòng thương xót của Thiên Chúa. Amen.
